Bên cạnh đức tính giản dị, Chủ tịch Hồ Chí Minh còn có một đặc điểm rất nổi bật đó là sự khiêm tốn, khiêm nhường. Đây là những đức tính cao quý nhất của Hồ Chí Minh mà chúng ta hiện nay đang học tập và noi gương theo.

Sự khiêm tốn của Bác Hồ được tích lũy và rèn giũa trong suốt cuộc đời cách mạng, có nhiều câu chuyện, khoảnh khắc kể về Bác, về đức tính khiêm tốn và giản dị, ở những câu chuyện ấy đều để lại cho chúng ta những bài học sâu sắc và quý báu. Bác không nhận mình là nhà thơ chuyên nghiệp mà chỉ nhận mình có tấm lòng yêu thơ, trong khi Bác có nhiều tác phẩm thơ nổi tiếng được ghi nhận; Tổ quốc tôn vinh Bác là công dân số một và quyết định trao tặng Huân chương cao quý nhất của nước ta là Huân chương Sao Vàng nhưng Bác không nhận vì Bác cảm thấy chưa xứng đáng, vì lúc bấy giờ miền Nam chưa giải phóng thì Bác chưa hoàn thành nhiệm vụ. Bác nghĩ, Bác đi đến nơi và chưa về đến chốn nên hoãn việc trao tặng đó lại, Bác muốn trao tặng Huân chương đó cho một người, đó là bác Tôn Đức Thắng (vì bác Tôn ở An Giang, nơi đại diện cho cả miền Nam, thành đồng của Tổ quốc). Vậy là lúc Bác đi xa, trên ngực không một tấm huân chương nào.

Bác dặn chúng ta suốt đời phải học tập để nâng cao hiểu biết của mình, từ đó mới làm tốt việc được giao, hoàn thành nhiệm vụ với Đảng với nhân dân.
Sự khiêm tốn của Bác còn được thể hiện ở Bác không bao giờ coi mình là lãnh tụ, là lãnh đạo mà chỉ cho mình là người lính vâng lệnh quốc dân đồng bào để phục vụ nhân dân. Chúng ta thấy Bác là một lãnh tụ vĩ đại, nhưng Bác lại rất xa lạ tư tưởng lãnh tụ. Trong kiểm điểm tự phê bình, Bác nói, chúng ta cần phải tự phê bình thường xuyên, hằng ngày như rửa mặt vậy thì con người mới trở nên hoàn thiện được.